Truyện voz Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy full

"Mỗi người trên thế giới này đâu đó quanh ta đều có một ai đó lặng lẽ yêu thương mình...có lúc ta sẽ nhận ra...đôi lúc chẳng bao giờ biết đến người ấy, có bao giờ bạn nhìn lại phía sau...có bao giờ bạn biết rằng ai đó vừa đi ngang qua cuộc đời bạn"....như cách mà họ đến. Đó là điều nó học được từ một người...và rất nhiều người mà cho mãi đến hết cuộc đời này sẽ ko bao giờ quên được.

Sáu tháng trôi qua kể từ ngày My Life bắt đầu. Một quãng thời gian khá dài cho những điều mới, những con người mới, những thay đổi mới. Cũng đã đến lúc trở lại, đến lúc tiếp tục chặng đường còn lại của cái hồi ký hoang đường vô lý này. Vẫn sẽ là câu nói cũ trước khi bắt đầu tiếp tục "Ngày hôm qua...đã từng"...Đây là cái tôi gọi nó là hồi ký của riêng tôi...và là tiểu thuyết đối với một số người. Chẳng quan trọng...vì điều tôi cần duy nhất những người quan tâm tôi xem nó là hồi ký...một câu chuyện đời của một thằng nhóc đã trãi qua trong quá khứ Có nước mắt, có máu, có những hờn ghen, có tình yêu chân thành, có sự hy sinh, có toan tính của cuộc sống. Đôi lúc trong cuộc sống này có những điều tưởng chừng như vô lý, đôi lúc trong cuộc sống người ta chẳng thể tin vào cổ tích có thật giữa đời thường, chẳng sao cả, đó là quyền cảm nhận của mỗi người, chẳng sao cả vì cuộc sống vẫn luôn như vậy mà. Nhưng hãy đọc, hãy cảm nhận bằng trái tim mình, biết đâu bạn sẽ tìm dc một điều gì đó cho tâm hồn mình. Tôi ko chắc bạn sẽ thích câu chuyện này nhưng tôi hứa sẽ vẫn kể thật nhất cho đến hết câu chuyện mặc dù tôi biết nó thực sự vô lí...Vì đôi với tôi nó là hồi ký có thật cho nên tôi sẽ gọi nó là "Ngày hôm qua...đã từng" nhưng hôm nay nó sẽ mang một cái tên mới " Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy"

Vẫn sẽ là những quy tắc riêng dành cho My Daisy như ngày nào My Life đã có. Không thắc mắc thật giả đúng sai, không info, không face, không hình, không tranh cãi, không giải thích. Điều duy nhất M làm đó là viết...cho đến khi nào kết thúc hồi ký, còn một người đọc M cũng sẽ viết cho đến khi dấu chấm kết thúc cuối cùng, sẽ không có gì ngăn được My Daisy bởi vì đây là điều M đã và đang làm dành cho những người M yêu thương và M chẳng quan tâm cho dù cả thế giới này phản đối, gạch đá. Vậy nên hãy chắc rằng khi tiếp tục đi cùng My Daisy...bạn cũng còn lòng tin vào những câu chuyện cổ tích giữa đời thường!

Nguyễn Mon

Ảnh Truyện voz Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy full Chap 1 - 46

Đà Lạt những ngày sắp Giáng sinh. Thời tiết lạnh đến run người. Trời đổ cơn mưa phùn từ sáng sớm. Em ngồi sau lưng run rẩy, tay em siết chặt eo nó cố gắng chống chọi lại cái lạnh tái người của Đà Lạt. Tóc, vai áo nó lấm tấm những hạt mưa phùn. Lần đầu tiên được đón một cơn mưa phùn của Đà Lạt vào mùa Giáng sinh lung linh, huyền diệu. Em tinh khôi trong chiếc váy trắng của ngày nào còn bên cạnh nó. Hôm nay không phải là Giáng sinh, hôm nay nó và em cũng có mặt ở Đà Lạt, không phải như lời hẹn của mấy ngày trước cùng nhau đón Giáng sinh Đà Lạt trong hạnh phúc...
Hôm nay không phải ngày hạnh phúc, hôm nay là ngày lần đầu tiên nó mặc áo vest, chở em trên chiếc xe máy cũ, đến nơi mà em sẽ làm lễ thành hôn theo người ta về bên ấy. Hôm nay không phải là ngày hẹn hò, hôm nay là ngày chia tay. Hôm nay không phải là ngày ngọt ngào, hôm nay là ngày em nuốt nước mắt đến nhà thờ làm lễ thành hôn. Hôm nay sau lưng nó trong chốc lát nữa không phải là người yêu nó, hôm nay sau lưng nó, trong chốc lát nữa em sẽ là vợ của người ta.
...........................................................
Nó cố chạy chậm hết sức có thể. Thi thoảng, em khẽ nhắc:
- Chạy chậm thôi anh...
- …
Mỗi lời nhắc của em làm tim nó như thắt lại. Em cũng muốn cố níu kéo thời gian còn bên nhau thêm được giây nào, thêm được từng mét đường nào là hạnh phúc bấy nhiêu đó.
................................................................................ .........................................
Tiếng chuông thánh đường vang lên, người ta đều đứng dậy để làm lễ. Nó không phải là con chiên ngoan đạo, nhưng nó vẫn đứng dậy khoanh tay nhắm mắt. Nếu được, nó thầm cầu xin Đức Chúa hãy che chở cho em, hãy ban cho em và nó có đủ sức mạnh để vượt qua nỗi đau này, vượt qua mười năm dài đằng đẵng phía trước và, nếu được, xin Ngài cho em và nó rồi sẽ gặp lại nhau.
................................................................................ .......................................
Rồi buổi lễ cũng kết thúc nhanh chóng. Người ta lục đục lên xe để trở về Sài Gòn. Chỉ một vài người không đi cùng, trong đó tất nhiên là có nó. Nó đứng từ phía xa, nó nhìn thấy em bật khóc khi bước vào trong xe hoa, nó nhìn thấy ánh mắt em ngỡ ngàng, hoảng sợ cố nhìn về phía nó. Nó nhìn thấy rõ ràng tất cả nhưng đành phải chôn chân tại chỗ nhìn chiếc xe hoa lạnh lùng chạy ngang qua. Sau lưng nó, những người bạn đang đứng im lặng nhìn. Nó đứng đó nép vào gốc cây nhìn theo đoàn xe từ từ dần xa, mất hút sau những con đường quanh co giữa rừng thông già heo hút.
Nó ngồi xuống gốc thông bên cạnh, mỉm cười.
Đà Lạt chìm trong cơn mưa phùn...
Xe hoa đi về đâu? Đưa người yêu tôi đi chốn nao?
Để mưa rơi trắng đêm
Lỡ làng rồi ai hiểu hỡi em?
Cơn mưa rơi thật lâu, cho tình ta tan theo bể dâu
Tìm yêu thương trong mắt nhau
Tôi hiểu rằng lòng em rất đau.
Còn đâu nữa ngày nao tiếng cười,
Còn đâu nữa những chiều bước đi bên người
Giờ xe hoa đã xa, còn mình tôi xót xa
Thà ngày xưa đừng nên dối lòng, để ngày nay âm thầm bước đi theo chồng
Giờ không ai nhớ mong
Tôi lỡ tình đi giữa trời đông...

Ngày em đi nước mắt lăn dài.

Chap 1:

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệ
 123 ... 99>>

Các chuyên mục khác